Chán là một là thứ cảm xúc xa xỉ chỉ đến với ta một cách dè xẻn

Một sáng thức dậy bỗng thấy chán.

Chán đến văn phòng. Làm đi làm lại một việc mãi chả có gì mới. Mất động lực.

Chán giao du. Gặp đi gặp lại từng ấy con người, từng ấy câu chuyện. Nhạt.

Chán chạy thể dục. Từng ấy cung đường, lặp đi lặp lại. Ngày này qua ngày khác.

Con người là động vật cấp cao phức tạp nhất giải ngân hà. Họ đi lý giải người khác. Nhưng có những lúc họ không thể lý giải nổi cái sự chán bỗng xuất hiện của họ.

Những thứ chán là những thứ hôm qua đang thấy rất hào hứng. Thế mới lạ.

Không có việc gì để làm, không có ai để giao du chán đã đành. Nhưng ngay cả khi mọi thứ đang bình thường tốt đẹp cái sự chán vẫn bỗng dưng xuất hiện.

Giống nhau là ai cũng có lúc thấy chán. Nhưng khác nhau về cách phản ứng khi cảm giác chán xâm chiếm.

Giữ được động lực và năng lượng những lúc thấy chán đời nhất là những giây phút cực kỳ đáng kể.

Khi có cảm hứng mọi rào cản đểu trở nên rơm rác hết. Nhưng khổ lắm, cảm hứng là thứ cảm xúc xa xỉ chỉ đến với ta một cách dè xẻn.

Chán đến với ta hào phóng hơn nhiều. Sống và làm việc bình thường với chán mới là cuộc sống đời thường.

Chán là một phần tất yếu của cuộc sống. Điều này không chỉ đúng với 99% nhân loại, mà là sự thật với 1% phần còn lại của thế giới.

Cuộc đời của các vĩ nhân cũng vậy, chẳng có gì đáng kể trừ một vài khoảnh khắc vĩ đại.

Socrates có thể thi thoảng cũng đi ăn tiệc, và rất có thể đã vui vẻ chuyện trò với môn đệ trong khi chờ liều thuốc tự tử ngấm vào người.

Nhưng phần lớn đời mình ông sống trong lặng lẽ với vợ, buổi chiều thì đi dạo và có thể cũng gặp dăm ba người bạn trên đường tản bộ.

Người ta kể rằng suốt đời mình, Kant – triết gia vĩ đại – chưa bao giờ đi quá 10 dặm ra khỏi làng Konigsberg.

Darwin – cha đẻ thuyết tiến hóa – sau khi chu du vòng quanh thế giới, sống phần đời còn lại quanh quẩn trong nhà.

Marx, sau khi khuấy động vài cuộc cách mạng, quyết định dành những năm tháng còn lại đi làm ở một nơi yên tĩnh là Bảo tàng Anh quốc.

Thỉnh thoảng ngủ dậy thấy chán? không muốn nhích mông ra khỏi giường? Đó là một cuộc sống như nó vốn có.

Thích những anh chị pro. Họ trông không hề đáng chán ngay cả khi trong lòng họ đang rất chán.

Vì thế, bỗng dưng thấy Chán chẳng có gì to tát cả.

Linh Nhi – Kenhgioitre.com

Có thể bạn quan tâm?