Chúng ta đã từng có một tình yêu rất thật, rất chân thành như thế

Anh đã nghĩ, cho dù cuối cùng kết thúc thế nào, chỉ cần em được hạnh phúc là điều mà anh mong muốn nhất. Có ngu ngốc không em, khi mà cho đến tận bây giờ, anh vẫn luôn bận tâm đến em nhiều như thế, người anh từng yêu một cách cố chấp và ngông cuồng, người mà khi rời xa, buông tay nhau ra rồi, mới xót xa nhận ra, vốn dĩ.. em, chưa bao giờ là của riêng anh cả.

Ngày em bước đến bên cạnh anh, dịu dàng và bao dung là thế, được nhìn thấy em cười, nói nhau nghe những câu chuyện vu vơ nhưng chưa bao giờ nhạt nhẽo.Rồi từ lúc nào đó, em cho anh cảm nhận được thế nào là yêu thương một người, khiến anh thương em, chỉ muốn giữ em cho riêng mình.

Em nói thương anh, nhiều hơn anh, đồ trẻ con. Anh chỉ cười vì anh biết, em sai rồi. Khi ấy anh đã mơ, mơ về một giấc mơ cho riêng mình, thế giới của anh, tất cả mọi điều, mọi thứ anh có.. chính là em.

Ngần ấy thời gian xa nhau, anh không đếm được, mọi thứ chỉ như mới đây thôi. Những vụn vỡ anh mang, những nỗi đau, những tổn thương mà anh trải qua là thật.. Anh mới tin rằng, thì ra, bấy lâu em vẫn luôn lừa dối.. Và anh, phải học cách chấp nhận, phải mạnh mẽ mà vượt qua.. Nhìn em, bước trên con đường cùng với một người khác..

Sự thật vẫn luôn tàn nhẫn như thế em nhỉ?

Rồi có lúc anh tự hỏi, để em bước vào đời mình có đúng không? Những ngày tháng yêu thương hờn ghen rồi giận dỗi, những ngày day dứt xót xa giữa tin tưởng và hoài nghi, nỗi đau có thể theo thời gian dần nguôi đi, nhưng nỗi nhớ thì vẫn luôn đong đầy, ngay bây giờ và những năm tháng về sau. Anh không đợi, cũng không mong em sẽ trở về bên cạnh anh.

Chỉ là, anh nhớ em, nhớ rằng anh đã dành cho em một tình yêu rất thật, rất chân thành là thế.

Cho dù em bước đi con đường nào khác, ở bên một người khác, yêu thương một người khác, thì anh vẫn cứ thương em, bằng tất cả dịu dàng mà anh có. Rằng anh vẫn luôn ở đó, lặng lẽ mong em hạnh phúc và bình yên, hơn cả những người khác, trên cuộc đời này.

Có lẽ, anh sẽ không thể yêu thương một ai khác, như anh đã yêu thương em. Anh chắc rằng, cô ấy sẽ buồn khi biết, trước cô ấy anh đã chân thành, hết lòng vì một người nhiều đến thế, cho đi tất cả những gì anh có, chẳng giữ lại điều gì.

Nhưng anh tin, cô ấy sẽ hiểu, sẽ dắt anh chạy ra khỏi mớ hỗn độn đầy những đau thương, chỉ mong có thể sống bình dị, an yên bên cạnh nhau nhẹ nhàng và dịu dàng nhất.

Tuyền Nguyễn – Kenhgioitre.com

Có thể bạn quan tâm?