Du học Hàn Quốc có màu hồng như bạn tưởng?

Du học Hàn Quốc có màu hồng như bạn tưởng? Du học không chỉ có màu hồng, mà nhiều khi còn có màu vàng khè nữa các bạn ạ.

Để mình kể cho các bạn nghe quãng thời gian tăm tối nhất đời du học sinh của mình khi ở Hàn, khi mình sa cơ lỡ bước phải ùa vào đời đi lao động.

Đối với mình, chẳng có gì phải xấu hổ khi làm những công việc chân tay để kiếm tiền.

Công việc đầu tiên của mình là nhồi gối. Nghe thì có vẻ “việc nhẹ lương cao” nhưng xin thưa, nhồi mùn cưa vào bao tải các bạn ạ.

Mình là trai trẻ duy nhất trong đám người làm, còn lại là toàn các bà già tầm 60 tuổi xem cái chết nhẹ tựa lông hồng (vì công việc này rất độc hại).

Cứ mỗi lần mùn cưa về, bà cháu tíu tít ùa ra như bầy trẻ thơ ra đón mẹ đi chợ về. Mùn cưa được đổ đống to giữa căn phòng tồi tàn, bụi bay mù mịt đến nỗi đứng cạnh nhau mà ngỡ xa tận chân trời.

Rồi mọi người xúm quanh đống mùn cưa, nhanh tay nhét đầy cái bao tải. Mình vừa nhồi vừa nghĩ, không hiểu ai có thể gối đầu lên được cái thứ rắn như đá này.

Dù trước khi làm việc, ai cũng đeo kính cùng vài lớp khẩu trang kín mít, nhưng đến khi về mặt mũi chân tay cứ bít bùng vì bụi.

Vì công việc làm gối chỉ theo thời vụ, nên mình chuyển sang đi bán bánh. Thoạt đầu nghe tuyển người bán bánh và biết tiếng Anh, mình hí hửng tưởng tượng ra mình giống nam chính trong phim “Tiệm cà phê hoàng tử” nên gật đầu cái rụp.

Đó là một buổi trời tối đen như mực, ông chủ người Hàn đến đưa mình đi sau khi đã kì kèo ngã giá chán chê vụ lương lậu.

Mình ngồi trong chiếc xe bán tải đang lao phăng phăng trên đường cao tốc với tâm trạng rối bời, nửa sướng nửa hồi hộp.

Mình bắt đầu hoang mang khi chiếc xe dừng lại ở cửa hàng. Nơi đó nằm biệt lập giữa đường cao tốc, xung quanh đồng không mông quạnh. Trên tầng thượng là mấy con chó đang sủa liên hồi.

Sáng hôm sau, ông ta bắt mình mặc bộ đồng phục với một cái mũ vàng khè, rồi chở mình ra phiên chợ quê đang vào mùa lễ hội. Thì ra ông ta thuê mình để đứng giữa chợ bán mấy cái bánh gạo các bạn ạ.

Ông chủ bày cái máy (giống cái đầu công nông) ra vỉa hè, rồi nhét gạo vào đó. Cái mày ì ạch chạy, tí lại kêu “phẹt, phẹt”, và mỗi lần kêu như thế là nó tuồn ra một cái bánh gạo. Công việc của mình chỉ là nhặt bánh, nhét vào túi rồi chờ người mua.

Không hiểu do mình hay do mấy cái bánh, mà cả buổi sáng bán được có 1 túi 5 cái. Ông ta tức tối đuổi mình về cửa hàng. Rồi bắt mình lau tất cả bàn ghế cửa rả, rồi quét rửa sân.

Mà cửa hàng với sân thì rộng) và đủ thứ việc không tên khác. Miễn là mình không có lúc nào được rảnh tay. Cũng may là mình không bị bắt ra quét dọn đường cao tốc 

Theo như giao kèo thì mình chỉ làm đến 6 giờ tối là được nghỉ (vì lúc này mình đang cần thời gian để tìm và xin học bổng Tiến sĩ). Thế mà ông ta bắt mình làm đến tận 10 giờ đêm. Vậy nên hôm sau mình xin nghỉ để tìm công việc khác.

Chủ chở mình ra bến xe buýt bằng cái bộ mặt xám xịt và không quên chửi rủa đay nghiến dọc đường.

Tất nhiên, trình độ tiếng Hàn của mình không đủ giỏi để hiểu hết nên lúc nào cũng cười tươi và nói “Nề, a kết xưm nì tà” (vâng, cháu biết rồi ) nên hắn càng tức tối.

Mình cứ nghĩ cơn ác mộng đã qua và sẽ tìm được công việc tử tế hơn. Nhưng không ngờ rằng, cơn ác mộng chỉ mới thực sự bắt đầu…(Còn tiếp)

Hoan Ngo – Kenhgioitre.com

Có thể bạn quan tâm?