Hối tiếc quãng thời gian cùng nhau trưởng thành

Thời gian chẳng đợi chờ một ai, mỗi đứa chúng tôi ngày ấy giờ đều đi theo con đường của riêng mình, theo đuổi ước mơ toan tính đam mê riêng của bản thân.

Ngày ấy chúng tôi cười rồi khóc với nhau dưới mái trường đó lần cuối, tự nhủ sau này chắc phải lâu lắm mới có thể gặp lại, mỗi đứa phải sống thật tốt, đối diện thật vững vàng với cuộc đời xô bồ ngoài kia.

Ngày ấy chúng tôi hay đùa bỡn nhau “Bị đá khỏi trường rồi” “Thất học rồi” “Thoát được địa ngục rồi”, đùa nhau rồi cười, cười đã rồi cũng khóc, cũng nghẹn lời. Bây giờ, va chạm đời rồi, mệt mỏi nhiều rồi, tôi chỉ có thể nói thời điểm còn được đứng dưới mái trường, được cùng bạn bè dù nhiều hay ít dù thân hay không cười cười nói nói đùa bỡn cười vui đó mới là thời gian hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất, tròn vẹn nhất của thanh xuân.

Người ta bảo qua đi rồi mới biết quý trọng, chắc vậy mà thật sự là đúng vậy. Bước chân ra khỏi trường rồi, hết thời áo trắng đến trường rồi mới biết thời gian đó chúng tôi đã lãng phí nó nhiều thế nào, không biết quý trọng nó nhiều bao nhiêu. Thời gian 3 năm, nếu nghĩ nó rất dài cứ từ từ thì đến khi nó vụt qua trước mắt chỉ có thể nhìn nó tiếc nuối, nhìn nó ân hận. Chúng tôi ngày ấy là những đứa trẻ và cho đến bây giờ bao nhiêu năm qua đi vẫn còn là những đứa trẻ, những người trẻ đang học cách lớn, học cách trưởng thành, học cách tìm cho mình con đường đi đúng đắn, học cách đối nhân xử thế với đời.

Năm chúng tôi 18, mượn chong chóng gió xoay tròn những kỉ niệm, gửi lại mái trường ấy những kỉ niệm đẹp nhất 3 năm cấp 3 của chúng tôi, mỗi đứa một hướng rẽ tự mình đi.

Bây giờ, nhìn lại ngày ấy, nhìn lại thời gian qua, mỉm cười rồi bước tiếp con đường hiện tại.

Nhiều năm về sau nữa, chúng tôi vẫn sẽ đi theo con đường của riêng mình, vẫn sẽ cố gắng vững vàng trên đường đời, để một ngày nào đó đủ vững vàng, đủ mạng mẽ, chúng tôi sẽ lại về nơi ấy tìm lại những kỉ niệm đã gửi gắm dưới mái trường chúng tôi cùng nhau trưởng thành.

Và gửi những người trẻ bây giờ vẫn còn ngồi dưới mái trường như chúng tôi ngày ấy sẽ thật trân trọng từng khoảnh khắc còn lại bên bạn bè trường lớp, dù thế nào cũng đừng lãng phí nó một cách vô ích để khi nó qua đi rồi mới ngậm ngùi oán trách chính mình, tiếc nuối muốn tìm lại.

Dưới mái trường ấy – chúng tôi cùng nhau trưởng thành…!

Jinie Lynk – Nanie’s – Kenhgioitre.com

Có thể bạn quan tâm?