Người ta, liệu có làm tổn thương mình lần nữa không?

Phải rời xa một người mà lòng mình yêu thương vô cùng, là một việc vô cùng khó khăn. Chẳng ai mong muốn cả.

Nhưng cuối cùng thì, chuyện chia ly hay không, phần lớn đều chẳng phải do ta định đoạt.

Ta muốn giữ lấy một người lắm, muốn được yêu thương, ở bên một người lắm. Nhưng cuộc sống lại chằng được như mơ. Lòng người, cũng chẳng dễ bị lung lay bao giờ.

Họ đã nói muốn đi, đã ra đi, thì chẳng làm sao có thể cản. Đôi khi ta chẳng làm sai điều gì, cũng chẳng cần phải thay đổi điều gì. Chỉ đơn giản vì họ đã muốn đi, không muốn ở lại nữa, thì họ cứ thế đi thôi.

Có những ngày, nỗi nhớ dành cho một người, nó chật chội, muốn bóp nghẹn cả con tim. Cảm thấy nhớ rất nhớ người ta, nhớ đến vô cùng. Có thể cả ngày vì nhớ quá mà không thể làm nổi việc gì nữa.

Cứ muốn được nhắn tin, cứ muốn được chuyện trò, gặp mặt, cứ muốn được ở bên. Muốn được quan tâm, chăm sóc người ta. Muốn được ôm người ta thật chặt vào lòng, gục đầu lên tấm ngực, lắng nghe mùi hương quen thuộc.

Chỉ là có những ngày, cứ ra vào tường nhà một người, ra vào liên tục quá người ta cũng chẳng đăng kịp cái mới cho đọc. Cứ nhìn đi nhìn lại những bức hình cũ của người ta, xem người ta viết gì, nói gì. Vậy mới thỏa nỗi nhớ.

Quặn thắt lòng biết mấy khi biết người ta đang có trên mạng mà thờ ơ, không quan tâm đến mình. Đau lòng bất lực khi người ta trả lời tin nhắn của mình cứ chậm thật chậm, chẳng hỏi thêm điều gì. Không như mình, chỉ nhắn tin, chờ đợi một mình người ta. Tin nhắn tới là mừng rỡ xem ngay, đáp liền.

Dù ta có khóc hết bao nhiêu là nước mắt, dù ta có buồn khổ, đớn đau thật nhiều, thì họ cũng chẳng bận lòng quan tâm. Có khi, chỉ vừa mới được nhìn thấy họ đây, được ở bên họ đây, được sống trong hạnh phúc… Vậy mà rất nhanh thôi họ đã mãi rời xa rồi.

Có những ngày, những ngày thương một người nhiều như thế đấy. Mà chẳng biết được rằng, người ta có thương mình không.

Người ta, rồi có làm tổn thương mình không…

Và phải rời xa một người mà lòng mình rất yêu thương, nào đâu dễ đâu.

Nhưng phải làm sao khi ở bên người mà luôn thật nhiều nỗi buồn, thật nhiều điều mệt mỏi. Người cứ vô tâm, hững hờ. Thậm chí nói thật nhiều lời khiến ta đau lòng, mà ta vẫn cứ phải lặng câm.

Rốt cuộc thì, chia ly vẫn là điều nào đâu mong muốn. Nhưng lúc cần buông tay, thì vẫn phải đành buông tay thôi.

Đi tìm một bình yên khác, một niềm hạnh phúc khác, cho chính mình.

Tuy nhiên, đó là chuyện của một ngày nào đó thôi. Còn hôm nay, xin vẫn được buồn đau vì người, vẫn bi lụy đợi chờ, chẳng thể rời xa người nhé. Được không?

Hạ Vũ – Kenhgioitre.com

Có thể bạn quan tâm?